NGƯỜI PHỤ NỮ GIỎI VÀ SỰ ĐIỀM TĨNH SÂU LẮNG
NGƯỜI PHỤ NỮ GIỎI VÀ SỰ ĐIỀM TĨNH SÂU LẮNG
Chị vừa về đến nhà sau một ngày ở lớp IPS của thầy Long. Cởi áo khoác. Đun ấm nước. Rót một cốc trà. Ngồi xuống bên bàn — chỗ chị hay ngồi đọc sổ, giờ có thêm cái laptop.
Chị mở laptop.
Trên tab đầu tiên vẫn còn địa chỉ chị mở buổi chiều: . Website của một người phụ nữ ngồi bên tay trái chị suốt cả ngày hôm ấy — người mà cả buổi học chị chỉ dám liếc qua vài lần, sợ bị bắt gặp đang nhìn.
Chị nhấp chuột. Trang chủ hiện lên. Ảnh chị ấy — tóc ngắn, khoác chiếc áo nhẹ, nụ cười vừa đủ.
"Bà giáo Trúc — Founder & CEO Clover Montessori."
Chị ngồi im nhìn dòng chữ đó. Trà nguội mà chị chưa uống ngụm nào.
Chị đã đi buôn thiết bị bếp 18 năm. Chị đã gặp nhiều người phụ nữ giỏi. Nhưng chưa lần nào chị ngồi sau một buổi gặp — mở lại tiểu sử của một người — mà tim đập chậm và nặng như thế này.
Bài này chị viết trong đêm đó. Về chị Trúc. Và về ba chữ chị nghe được — rồi không quên được.
Chị Nguyễn Huỳnh Thu Trúc — Founder & CEO Clover Montessori. Nguồn ảnh:
Lớp IPS — chị nhìn thấy một người phụ nữ giỏi và điềm tĩnh sâu lắng
Lớp IPS của thầy Long. Học viên đủ ngành: bất động sản, thẩm mỹ viện, chủ chuỗi cà phê, giảng viên đại học, chủ shop điện máy. Ai cũng đã tự làm chủ một điều gì đó. Ai cũng đến lớp vì đang thấy mình cần thêm.
Chị Báu cũng ngồi đó. 18 năm thiết bị bếp, kho đầu ở Đông Anh, 430 đại lý tính đến tháng 6 vừa rồi, 30 nhân sự — có bạn gắn bó với chị 5 năm, có bạn gắn bó với chị hơn 10 năm.
Chị ngồi ở lớp — cũng như ngồi ở kho — luôn thấy mình còn nhiều thứ chưa xong.
Bên tay trái chị là một người phụ nữ chị chưa gặp bao giờ.
Chị ấy ngồi im. Áo linen màu be. Tóc ngắn xoan nhẹ. Trong tay không cầm điện thoại, không cầm bút vẽ — chỉ cầm một cuốn và một cây bút như bất kỳ ai. Khi thầy Long giảng, chị ấy ghi. Ghi hết mọi câu — câu tròn vành rõ chữ
Chị Báu biết kiểu ghi đó. Chỉ những người đã học nhiều hiểu rộng mới ghi được chọn lọc như thế.
Đến giờ nghỉ, học viên đứng dậy, tiếng ghế kéo, tiếng nước rót, tiếng cười. Chị ấy nhẹ nhàng. Uống nước một ngụm. Rồi cúi xuống đọc lại những trang chị vừa ghi.
Chị Báu quay sang chào "Chị ơi, em tên Báu Canaval — thiết bị bếp và đồ gia dụng"
Chị ấy quay lại. Cười. Nụ cười ấm, nhẹ nhàng
"Chị Trúc bên Clover Montessori."
Chị đã quay sang và nói rất nhiều về kế hoạch, về gia đình về những dòng thu nhập. Tất cả đã cho tôi một tầm nhìn, một ước mơ lớn và dám nghĩ lớn hơn nhiều lần tôi đang nghĩ
Chị Trúc — trước khi là "bà giáo Trúc"
Sau buổi học, chị Báu gõ tên chị Trúc vào Google.
Có website. Có bài phỏng vấn. Có TikTok — hơn 360.000 người theo dõi, chị ấy bắt đầu quay TikTok ở tuổi 53.
Chị Nguyễn Huỳnh Thu Trúc, sinh năm 1971 ở Tiền Giang. Lớn lên thiếu vắng bóng cha. Mẹ chị Trúc nuôi một mình — nuôi bằng một niềm tin đơn giản: "chỉ có học mới thoát nghèo."
Mùa hè, chị Trúc về quê nội ở Cần Thơ. Tắm sông. Chạy chân trần trên bờ đê. Được thở thật sự sau những tháng đi học căng thẳng.
Năm 1989, chị vào Đại học Ngân hàng. Không phải vì mê ngân hàng — chị Trúc từng mơ dạy toán. Nhưng áp lực kinh tế của một đứa con nhà nghèo không cho chị chọn nghề mình muốn. Chị chọn nghề mình có thể thoát nghèo được nhanh nhất.
Chị Báu đọc đến đây thì gấp laptop lại một chút. Nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn đang rơi.
Cô gái Nam Định 18 tuổi ngày xưa của chị cũng thế. Cũng không được chọn nghề mình muốn. Cũng chọn nghề đi bán được. Hai cô gái miền Tây và miền Bắc — cách nhau hơn hai ngàn cây số — cùng một ngày ở đầu đời làm cùng một cái chọn.
Chị đọc tiếp.
Chị Trúc học xong. Đi làm ngân hàng. Hai lần được học bổng Fulbright — lần đầu năm 2001 ngành Kinh tế, lần thứ hai năm 2018 ngành Lãnh đạo và Quản lý. Rồi lên Phó Tổng Giám đốc Sacombank. Nghĩa là ngồi cái ghế mà bao nhiêu người trong ngành tài chính đi cả đời để đến được.
Ngồi ghế đó rồi — chị ấy đứng dậy.
Chị Trúc — người làm marketing giáo dục sớm theo phương pháp Montessori. Hai lần Fulbright, một quyết định làm lại từ đầu ở tuổi hơn 40.
Nha Trang, 2 giờ 30 sáng — chị Trúc cũng có một đêm như chị
Chị Báu đọc thêm và dừng lại lần nữa. Ở một dòng chị không ngờ sẽ đọc được.
Chị Trúc kể có nhiều đêm ở Nha Trang, 2 giờ 30 sáng, Chị ấy không ngủ được. Ngồi dậy. Và tự hỏi mình một câu:
"Nếu chạy mãi thế này — mình để lại gì?"
Chị Báu đọc câu đó ba lần.
Rồi chị đặt cốc trà xuống. Ngửa cổ ra ghế.
Cách đây rất nhiều năm — chị không nhớ chính xác lúc nào nữa — chị Báu cũng có một đêm như thế. Không phải ở Nha Trang. Ở Đông Anh. Cũng khoảng 3 giờ sáng. Kho lạnh. Cuốn sổ công nợ mở giữa bàn. Chị ngồi cộng lại từng dòng. Cộng xong rồi chị ngồi thêm rất lâu — không phải để cộng nữa. Để hỏi.
Chị hỏi: "Chị lăn 10 năm rồi. Chị lăn tiếp 10 năm nữa để làm gì?"
Chị chưa trả lời được ngay đêm đó. Nhưng câu hỏi đó — nó ở lại với chị. Chị mang nó đi tới bây giờ.
Chị Trúc, 2 giờ 30 sáng ở Nha Trang. Chị Báu, khoảng 3 giờ sáng ở Đông Anh. Hai người phụ nữ, hai đêm không ngủ, cùng một câu hỏi.
Sau đêm đó, chị Trúc rẽ hướng. Rời tài chính. Sang giáo dục. Sáng lập Vstar School — đưa trường từ 142 học sinh lên hơn 2.200 học sinh. Rồi tháng 8 năm 2018, mở Clover Montessori. Đến bây giờ có 3 cơ sở, hơn 300 học sinh tốt nghiệp, gần 1.000 phụ huynh đồng hành, tỉ lệ tái ghi danh 95%.
Đọc con số 95% chị Báu dừng lại lần nữa.
Chị hiểu con số này. 95% là 95 trên 100 phụ huynh quay lại. Trong ngành làm trẻ con, con số đó không phải là marketing tài. Là niềm tin. Cha mẹ chọn gửi con cho một trường mầm non — đó là quyết định mà không ai bịa được kết quả. Nếu 95% quay lại, nghĩa là 95% cha mẹ nhìn con mình mỗi ngày và thấy điều gì đó đáng để tin.
Chị Báu ngồi trong đêm mà nghĩ về 430 đại lý của Canaval. Có bao nhiêu trong 430 là người thật lòng ở lại với chị. Câu hỏi đó chị chưa dám trả lời rõ ràng.
Ba chữ chị Trúc chọn — Tử tế - Bài bản - Bền vững
Chị Báu đọc tiếp. Đến một dòng chị đọc chậm hẳn lại.
Chị Trúc viết: "Ba chữ chị giữ trong mọi công việc — Tử tế - Bài bản - Bền vững."
Chị Báu đọc dòng đó ba lần.
Rồi chị ngồi im.
Chị đã đi 18 năm ngành thiết bị bếp. 18 năm chị lăn từ chợ Đại Kim tới Quảng Châu, rồi về xây kho Đông Anh, rồi mở rộng ra 430 đại lý. Chị đã có nhiều lúc tự hỏi Canaval là gì — không phải là bán cái gì, mà là muốn trở thành cái gì.
Có những buổi họp chị đứng trước 30 nhân sự và nói mãi vẫn không diễn tả được. Chị hay nói: "Canaval là chỗ tử tế. Là chỗ làm ăn đàng hoàng. Là chỗ mình sống được lâu dài. " Nói xong chị vẫn thấy mình chưa nói rõ.
Rồi đêm nay, chị Trúc gói ba từ đó vào ba chữ.
Tử tế — vì bán một cái bếp mà làm khách hàng lúc đầu vui, sau lại giận, thì không tử tế.
Bài bản — vì 18 năm chị đã đi vấp cả năm sáu sai lầm sổ sách, làm sổ, chốt đơn cảm tính. Muốn Canaval sống lâu, phải bài bản.
Bền vững — vì chị không muốn Canaval là brand nổ một mùa. Chị muốn con cháu chị vẫn còn dùng Canaval sau này.
Chị Trúc nói ba chữ đó cho ngành giáo dục sớm của chị ấy. Chị Báu đọc ba chữ đó cho ngành thiết bị bếp của chị. Chị không copy — chị nhận ra ba chữ đó cũng chính là điều chị đã đi tìm 18 năm mà chưa gói được thành lời.
Tử tế, bài bản, bền vững. Ba chữ mượn của chị Trúc — nhưng thật ra là ba chữ chị đã sống 18 năm.
"Bộ óc tài chính, trái tim để cho lũ trẻ" — câu chị nghĩ mãi
Chị Báu đọc thêm một dòng nữa. Câu này chị Trúc nói về chính mình:
"Bộ óc của một người làm tài chính, mà trái tim để cho lũ trẻ."
Chị Báu đặt cốc trà xuống.
Câu này chạm chị ở chỗ khó nói. Vì chị Báu — dưới cái vẻ chân chất — cũng có một bộ óc kinh doanh mà không phải ai nhìn cũng thấy. Chị tính dòng tiền. Chị đọc bảng cân đối. Chị ngồi hàng đêm cộng lại từng cuốn sổ để hiểu chị đang lãi hay lỗ.
Nhưng chị Báu cũng có một trái tim. Trái tim đó chị để cho ai?
Chị nghĩ về chị em nội trợ nhắn tin hỏi chị: "Chị ơi, mẹ chồng em bảo bếp từ tốn điện — có đúng không?" Chị đọc câu đó mà biết chị em đang lo — lo bị mẹ chồng nói. Chị không trả lời câu hỏi kỹ thuật. Chị trả lời cái lo đằng sau câu hỏi.
Chị nghĩ về anh Hải shop điện máy Hải Dương gọi chị 11 giờ đêm. Không hỏi mua hàng. Chỉ hỏi cách sống với cửa hàng đang chết. Chị nghe. Chị không phán. Chị kể chị đã từng thế nào.
Trái tim của chị — chị đã để cho chị em nội trợ và các em chủ shop tỉnh. Chị chỉ chưa từng gọi tên nó ra như chị Trúc.
Đêm đó chị viết vào sổ:
"Bộ óc kinh doanh 18 năm — trái tim để cho chị em nội trợ và các em chủ shop tỉnh."
Không phải slogan. Chỉ là một câu chị nói với chính mình. Để nhớ Canaval là ai.
Clover Montessori — 3 cơ sở, hơn 300 học sinh tốt nghiệp, gần 1.000 phụ huynh đồng hành, tỉ lệ tái ghi danh 95%.
Điều chị mang về sau buổi gặp cho chính chị
Chị đóng laptop lúc gần ba giờ sáng.
Trà đã nguội lâu. Đèn phòng chỉ còn cái đèn bàn của chị.
Chị nghĩ về chị Trúc. Người phụ nữ mà chị gặp mấy hôm nay. Một người nhẹ nhàng, yêu thương, trí thức — ba từ chị muốn dùng để tả chị ấy.
Nhưng khi đọc xong tất cả tiểu sử của chị ấy, chị Báu hiểu ba từ đó là kết quả, không phải là bản chất.
Bản chất của chị Trúc — chị Báu nghĩ — là một người đã đi đủ xa để không cần chứng minh gì nữa. Đã ngồi ghế Phó Tổng ngân hàng, đã hai lần Fulbright, đã dựng một trường 2.200 học sinh, đã có 3 cơ sở Clover, đã có 360.000 người theo dõi ở tuổi 53. Không phải đủ rồi
Đủ rồi, nên chị ấy được phép nhẹ nhàng. Đủ rồi, nên chị ấy được phép yêu thương mà không sợ ai lợi dụng. Đủ rồi, nên chị ấy được phép trí thức mà không phải khoe cái mình biết.
Cái đó — chị Báu muốn.
Chị chưa được như chị Trúc. Chị vẫn còn nhiều thứ chưa xong. Nhưng đêm nay chị biết một điều: con đường 18 năm nữa của Canaval — chị muốn đi về hướng đó.
Không phải để giống chị Trúc. Chị Trúc là chị Trúc. Canaval của chị Báu là Canaval.
Nhưng ba chữ chị Trúc chọn — Tử tế · Bài bản · Bền vững — là ba chữ chị Báu mượn cho mình.
Và cái đêm 2 giờ 30 sáng ở Nha Trang của chị Trúc — đêm 3 giờ sáng ở Đông Anh của chị Báu — nhắc chị một điều nữa: những khoảnh khắc ngồi lại một mình, hỏi mình một câu thẳng, là những khoảnh khắc chị không được phép né. Đó là nơi con đường mới bắt đầu.
Nếu em đọc đến đây, và em cũng là một người phụ nữ đang xây một điều gì đó — một shop, một khoá học, một gia đình — chị muốn hỏi em một câu:
Ba chữ của em là gì?
Em chưa có cũng không sao. 18 năm chị cũng chưa gói được thành lời. Chị chỉ mong em đừng đi hết đời rồi mới ngồi hỏi câu đó.
Nếu em muốn nhận thư chị Báu mỗi tuần — chị kể em nghe những buổi gặp như buổi gặp chị Trúc hôm nay, những khoảnh khắc chị vấp trong 18 năm buôn bếp, những chi tiết chị học được từ khách hàng và từ đại lý — bấm vào [đăng ký thư chị Báu] ở cuối trang.
Chị đọc từng thư hồi âm. Nếu em kể chị nghe ba chữ của em — chị đọc kỹ.