GƯỜI DẬY TÔI CÁCH CHĂM SÓC, CÁCH QUAN TÂM VÔ ĐIỀU KIỆN
NGƯỜI DẬY TÔI CÁCH CHĂM SÓC, CÁCH QUAN TÂM VÔ ĐIỀU KIỆN
Có những người bước vào đời mình không ồn ào. Họ chỉ ngồi cạnh, rót cho mình cốc trà, hỏi một câu rất nhẹ — rồi mình mang câu đó theo cả mấy năm sau.
Với tôi, người ấy là chị Thu Thuỷ.
Lần đầu gặp chị
Lớp Thầy Phạm Thành Long đông. Học viên đến từ khắp nơi, ai cũng mang theo một câu chuyện. Tôi hôm ấy mệt, ngồi hàng gần cuối, đầu còn ong ong chuyện cửa hàng ở Đông Anh.
Chị Thuỷ ngồi cạnh. Chị không hỏi tôi "chị làm nghề gì", "doanh thu bao nhiêu" — mấy câu tôi vẫn nghe trong các phòng học kinh doanh. Chị hỏi:
"Nhà em mấy cháu rồi? Cháu lớn học lớp mấy?"
Chỉ vậy thôi. Nhưng tôi nhớ tới bây giờ.
Chị Thu Thuỷ là ai
Chị Thu Thuỷ là nhà đầu tư và chuyên gia bất động sản ở Hưng Yên. Nếu ai đó chưa quen chị, có thể vào đọc trang giới thiệu — chị viết ngắn thôi, nhưng đủ để hiểu chị đi từ đâu tới.
Chị lớn lên trong một gia đình đông con, vùng quê nghèo. Ngày nhỏ theo mẹ ra chợ bán hàng. Sau này chị chuyển qua kinh doanh nhiều mặt hàng, rồi khi anh nhà học khoá "Đánh Thức Sự Giàu Có", anh mang về nhà một cách nghĩ mới về pháp luật, đạo đức và cách làm ăn tử tế. Từ đó hai vợ chồng cùng đi.
Bây giờ chị đang vận hành ba khách sạn cho dòng tiền thụ động, và tư vấn bất động sản pháp lý sạch cho nhà đầu tư. Nhưng tôi khen chị không phải vì mấy con số ấy.
Tôi khen chị vì cách chị làm mẹ, làm vợ, và cách chị đối xử với người xung quanh.
Ba bài học chị dạy tôi — mà không hề "dạy"
Chị Thuỷ chưa từng ngồi xuống nói với tôi: "Em phải thế này, em phải thế kia." Chị chỉ sống theo cách của chị, và tôi nhìn.
Một là chuyện nuôi con.
Có lần tôi than thằng cu nhà tôi bướng, nói không nghe. Chị Thuỷ cười, kể chuyện mấy đứa nhà chị. Chị nói một câu rất giản dị: "Con nó không cần mình nói nhiều, nó cần mình nghe nó nói." Từ hôm đó tôi bớt giảng giải. Buổi tối tôi ngồi im, để con kể chuyện lớp học trước. Không ngờ chuyện trong lớp con nhiều hơn tôi tưởng.
Hai là chuyện ứng xử với chồng.
Đây là điều tôi phục chị nhất. Chị và anh nhà cùng đi học, cùng làm, cùng lớn lên trong công việc. Chị không tranh phần đúng với chồng. Chị nói với tôi: "Vợ chồng không phải tòa án, mình đâu cần phân xử ai đúng ai sai. Cái mình cần là đi cùng nhau đến hết đường." Nghe thì đơn giản, nhưng làm được thì hiếm.
Ba là chuyện đặt gia đình vào giữa.
Chị bận. Chạy giữa Hưng Yên với các dự án đất, quản lý khách sạn, đón đoàn khách đầu tư. Nhưng cuối tuần chị vẫn nấu ăn cho cả nhà, vẫn chạy bộ với anh nhà, vẫn ngồi đọc sách với con. Chị không coi gia đình là chỗ để "sau này rảnh sẽ chăm". Gia đình là hôm nay.
Tôi đi làm bếp gas, hút mùi, sổ công nợ điện máy suốt bao năm. Có giai đoạn tôi bận tới mức về nhà chỉ kịp hỏi con ăn cơm chưa. Nhìn chị, tôi biết mình phải sửa.
Câu chị hay nói
Chị Thuỷ có hai câu tôi mang theo:
"Muốn giàu có, phải giúp người khác giàu."
"Lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực."
Câu đầu tôi hiểu rõ. Tôi bán bếp cho các chủ shop điện máy tỉnh — nếu họ không bán được hàng thì tôi cũng không có đơn. Muốn mình sống được, phải để họ sống được trước.
Câu sau tôi ngấm chậm hơn. Có những năm tôi cày đến kiệt sức mà kết quả vẫn èo uột, chỉ vì tôi chọn sai việc để cày. Chị Thuỷ nhắc tôi: chọn đúng cái để bỏ công vào, quan trọng hơn việc bỏ bao nhiêu công.
Cảm ơn chị
Tôi viết bài này không phải để PR cho chị. Chị Thuỷ không cần tôi PR — chị có tệp khách hàng riêng, có sản phẩm riêng, có uy tín riêng ở thị trường bất động sản Hưng Yên.