TỬ TẾ TRONG KINH DOANH
TỬ TẾ TRONG KINH DOANH
Chuyện về anh Tuấn - Thiết Bị Y Tế Minh Châu
Tôi bán bếp gần hai chục năm. Nghề của tôi là nồi, chảo, hút mùi, bếp từ. Chẳng liên quan gì đến máy đo huyết áp, máy tạo oxy hay giường bệnh.
Vậy mà hôm nay tôi ngồi viết về một người bán thiết bị y tế.
Vì có những cuộc gặp mà mình không viết ra thì thấy tiếc.
Người đàn ông ngồi im nghe khách nói
Lần đầu tôi gặp anh Tuấn — chủ Thiết Bị Y Tế Minh Châu — không phải ở showroom, không phải trong một cuộc đàm phán. Là ở một góc bàn, có mấy anh chị làm nghề ngồi lại uống nước.
Ai cũng nói. Chỉ có anh ngồi nghe.
Người ta hay nghĩ dân bán hàng phải nói giỏi. Nói nhanh. Nói cho khách gật đầu. Anh Tuấn thì ngược lại. Anh nghe. Nghe hết. Đến lượt anh nói, thì câu nào cũng ngắn, gọn, đúng chỗ.
Tôi để ý mãi mới nhận ra: anh không nói về sản phẩm. Anh nói về người dùng sản phẩm đó.
Một chị hỏi anh về máy cho bà cụ ở nhà. Anh không quảng cáo model nào cả. Anh hỏi ngược lại: “Cụ mấy tuổi, cụ tự đi lại được không, ban đêm ai trông cụ?” Hỏi xong anh mới tư vấn.
Đấy là người làm nghề. Không phải dân buôn.
Sự ấm áp của một người không cần chứng minh
Tôi hay gặp mấy anh làm kinh doanh phải gồng. Phải oai. Phải cho người khác thấy mình giỏi, mình có tiền, mình có quan hệ.
Anh Tuấn thì không. Cả buổi anh mặc áo sơ mi đơn giản, nói chuyện chậm, cười hiền. Ai hỏi gì anh trả lời nấy. Ai không hỏi anh cũng không tự khoe.
Cái sự điềm đạm đó, tôi nghĩ, không phải kiểu tính bẩm sinh. Đó là kiểu điềm đạm của một người đã đi qua đủ chuyện — đủ khách, đủ ca khó, đủ đêm phải trực điện thoại vì máy của khách trục trặc — nên bây giờ không còn gì phải chứng minh nữa.
Chị em phụ nữ chúng tôi hay nói với nhau: đàn ông có tiền thì nhiều, đàn ông tử tế thì hiếm. Đàn ông vừa làm nghề giỏi vừa ấm thì lại càng ít.
Triết lý bán hàng của một người làm ngành y tế
Có một câu anh nói buổi hôm đó tôi nhớ mãi. Anh bảo:
“Bán thiết bị y tế khác bán quần áo. Quần áo mua nhầm thì mặc chật một tí. Thiết bị y tế mà mua nhầm, có khi hại người.”
Câu ngắn thôi. Nhưng tôi ngồi nghĩ mãi.
Bao nhiêu người bán hàng bây giờ chỉ nghĩ đến việc chốt đơn. Chốt xong là xong. Khách dùng có hợp không, có đúng nhu cầu không — không quan tâm.
Anh Tuấn thì ngược hẳn. Anh bảo có khách gọi hỏi mua máy, nghe kể xong anh khuyên đừng mua. Vì nhu cầu của họ không cần đến máy đó. Mua về chỉ tốn tiền.
Tôi hỏi: “Thế anh không sợ mất khách à?”
Anh cười: “Mất một đơn hàng nhỏ, giữ được cái nghề. Với lại người ta nhớ mình khuyên thật thì lần sau người ta lại quay lại.”
Đấy. Triết lý kinh doanh tử tế không phải là khẩu hiệu treo trên tường. Nó là chuyện anh Tuấn làm từng ngày, với từng cuộc điện thoại.
Vì sao tôi viết bài này
Tôi bán bếp. Anh Tuấn bán thiết bị y tế. Hai ngành chẳng đụng nhau.
Nhưng người làm nghề tử tế thì nhận ra nhau rất nhanh.
Tôi biết cái cảm giác đứng cả buổi tối tính lại đơn hàng, xem có chỗ nào tư vấn sai cho khách không. Tôi biết cái cảm giác khách nhắn tin cảm ơn sau ba tháng dùng hàng, mình đọc xong ngồi im một lúc, thấy đủ.
Anh Tuấn cũng có kiểu ấy. Nhìn cách anh nói chuyện là biết.
Ở cái thời mà ai cũng chạy đua marketing, ai cũng livestream ầm ĩ, ai cũng ép khách chốt đơn trong 5 phút — thì việc còn có những người bán hàng chọn cách chậm, kỹ, thật như anh Tuấn, tôi thấy quý.
Quý đến mức phải viết ra để mọi người biết.
Nếu chị em nào cần mua thiết bị y tế cho gia đình
Máy đo huyết áp cho ông bà. Máy tạo oxy cho người nhà lớn tuổi. Giường y tế. Xe lăn. Máy hút đờm. Nói chung là mọi thiết bị chăm sóc sức khoẻ tại nhà — chị em có thể tìm đến Thiết Bị Y Tế Minh Châu của anh Tuấn.
Trang web:
Tôi giới thiệu không phải vì được nhờ. Tôi giới thiệu vì tôi tin. Cái nghề của tôi đã dạy tôi một điều: khi mua đồ liên quan đến sức khoẻ, chọn người bán quan trọng hơn chọn sản phẩm. Vì sản phẩm ở đâu cũng có, nhưng người bán chịu trách nhiệm đến cùng thì không phải ai cũng làm.
Anh Tuấn là kiểu người bán như vậy.
Chúc anh giữ được cái nghề này lâu, giữ được cái tử tế này lâu. Và chúc mọi người, khi cần, gặp được một người bán hàng giống anh — điềm đạm, ấm áp, và biết nói “cụ nhà mình cần cái này, không cần cái kia” thay vì chỉ biết nói “mua đi chị ơi”.